Mặt Công Tôn hơi đen lại, tâm nói tên này là ai a? Có bệnh à?
Triệu Phổ vừa nghe được tiếng nói của người nọ, sắc mặt trở nên so với
Công Tôn còn khó nhìn hơn, xông vào trong xe nhìn một cái, mắng, “Tiểu
tử ngươi tại sao lại ở chỗ này?”
Người nọ giương mắt nhìn Triệu Phổ, hành lễ với hắn, “Vương gia.”
“Thiếu Chinh!” Tử Ảnh và Giả Ảnh cũng thấy người, Công Tôn hơi giật
mình, đây là tiên phong quan, nhân xưng Xích Kỳ Lân Âu Dương Thiếu
Chinh? Nghe nói người này không những năng chinh quán chiến dũng
mãnh không gì sánh được, hơn nữa còn thông thạo địa lý, từng dẫn theo
mấy vạn nhân mã trong vòng ba ngày bộ hành qua sa mạc, cho nên là một
tiên phong dẫn đầu mặt trận của Triệu gia quân. Bất quá hắn cũng như Triệu
Phổ, so với trong lời đồn thì còn trẻ hơn nhiều.
Bất quá vừa nghĩ đến Triệu Phổ, Công Tôn lại suy đoán, đại khái có
tiếng mà không có miếng là bệnh chung của Triệu gia quân! Tiên phong
quan này thoạt nhìn cũng không đàng hoàng cho lắm.
Âu Dương Thiếu Chinh cười xong, nói, “Sao ta có thể không đi chứ, địa
thế của vùng núi đông nam mặc dù không thể so sánh với vùng khỉ ho cò
gáy bên tây bắc, nhưng vùng núi phía nam là rắc rối nhất, một chút quy luật
cũng không có, cho nên ta muốn kiểm tra địa hình trước sau đó mới phái
binh, nếu không ba nghìn binh sĩ sẽ lạc đường, mà đó đều là ái tướng của ta,
một cái mạng ít nhất có giá vài vạn lạng vàng, thiếu một người ngươi phải
bồi thường cho ta!”
Triệu Phổ mặc dù tức tối nhưng cũng không thể nói gì, dù sao thì sự thật
đúng là vậy, mấy đại tướng dưới tay hắn đều là loại thích lấp liếm điểm yếu
tự bênh vực mình, sợ nhất bị tổn thất.
“Được rồi, vậy ngươi cưỡi ngựa, đừng ngồi trong xe.”