“Nga… Nha.” Đầu lưỡi Tiểu Tứ Tử không thể uốn cong, không nói rõ
được hai chữ Âu Dương.
Chọc cho Âu Dương Thiếu Chinh nằm sấp mà nện lên sàn, Triệu Phổ kề
sát Công Tôn ngồi xuống, Công Tôn đem Tiểu Tứ Tử đặt ở giữa, tách khỏi
Triệu Phổ. Thạch Đầu ngây thơ, không biết Triệu Phổ lúc này đang rất là
thụ thương, cọ tới, tựa trên người của hắn, thư thư phục phục ngửa cái bụng
lên trời bắt đầu liếm mao.
Lúc này, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng cưỡi ngựa tới, thấy
được trong xe ngựa có người ngồi.
Triệu Phổ lần lượt giới thiệu mọi người một chút, Âu Dương Thiếu
Chinh nhìn nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, mỉm cười, nhướng mi
với Triệu Phổ một cái —— Nhân trung long phượng a!
Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, tâm nói, đúng vậy, đều là long phượng,
ngươi lại có người để làm khó dễ một trận rồi.
Sau đó, Giả Ảnh kêu một tiếng, “Khởi hành!”
Xe ngựa bắt đầu tiến lên phía trước.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường giơ roi thúc ngựa, dẫn đầu đi phía
trước.
Triệu Phổ đang suy nghĩ một hồi làm thế nào để giảng hòa với Công
Tôn, đừng tiếp tục đấu khí nữa, lại nghe được bên ngoài xe ngựa có tiếng
ngựa hí.
Vén màn xe lên nhìn, chỉ thấy Hắc Kiêu ở ngoài xe ngựa xõa tung tông
mao kêu la thảm thiết, tư thế đó như muốn nói —— Triệu Phổ, ngươi đi ra!
Triệu Phổ nhìn trời, quên mất con ngựa điên này.