“Mang đi tất cả vật dụng của hắn trong tầng lầu này, quay về tra cho rõ
a?” Triệu Phổ nói, “Trời cũng sắp tối, qua đêm ở chỗ này không thích hợp,
quân binh cũng muốn rút xuống núi.”
Mọi người gật đầu, thu thập vật dung chuẩn bị rời đi.
Công Tôn còn mò ra hai tờ giấy, là thư tín, đại thể là báo cho Long Bá
Minh biết tin Triệu Trinh đã đến, xem ra là Tống Thanh Minh viết cho hắn,
dùng phi điểu đưa thư.
“Quả nhiên là gian tế a.” Triệu Phổ thở dài, “Hai người này làm sao
thông đồng vậy?”
Đang nói chuyện, ảnh vệ lần trước Triệu Phổ phái đi Thiên Sơn truyền
tin cũng đã trở về, hồi bẩm, Thiên Sơn chân nhân nói Tống Thanh Minh
tâm thuật bất chính, trước đây rất lâu đã bị trục xuất sư môn, nghìn vạn lần
không nên tin tưởng hắn.
“Quả nhiên là giả.” Triệu Phổ lắc đầu, băo người bắt Tống Thanh Minh
lại, trở về sẽ thẩm vấn.
.
Mọi người thừa dịp sắc trời chưa tối quay lại, Công Tôn đi ở sau cùng,
kéo tay áo Triệu Phổ, ý bảo hắn đi chậm lại một chút.
Triệu Phổ khó hiểu, đi cùng y ở phía sau, hỏi, “Thư ngốc, mệt a? Ta
cõng ngươi?”
“Không phải.” Công Tôn lắc đầu hỏi, “Ngươi muốn xử trí Long Bá
Minh như thế nào?”
Triệu Phổ nhún nhún vai, nói, “Ta chỉ phụ trách bắt người, chuyện thẩm
vấn để cho Bao đại nhân.”