DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1426

“Trong nhà tốt không?”

“Tốt!”

Công Tôn lưu ý nhìn nhìn, chỉ thấy đám trẻ này tuy rằng rất bẩn, nhưng

y phục trên người rất tốt, xem ra là do chơi đùa làm bẩn, không phải là trẻ
lang thang.

Đám trẻ tán gẫu vài câu với Bạch Ngọc Đường, có một đứa trông lớn

nhất nói nhỏ vài câu bên tai Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường gật đầu,
rồi bảo bọn nó về nhà sớm, đừng ở ngoài chơi quá lâu, một đám trẻ bẩn liền
lập tức giải tán.

Tiểu Tứ Tử ôm Công Tôn mở to hai mắt nhìn, có chút ước ao, nhiều

người cùng chơi như vậy nha?

“Chúng là ai a?” Triển Chiêu có chút hiếu kỳ, Bạch Ngọc Đường từ

trước đến nay yêu sạch sẽ, sao lại cùng một đám trẻ bẩn gần gũi như vậy?

Bạch Ngọc Đường dẫn mọi người tiếp tục đi, “Phụ mẫu bọn nó đa phần

đều làm việc trên sông nước, những người làm việc trên sông nước dễ gặp
chuyện ngoài ý muốn, có nhiều đứa mất cả phụ mẫu, cho nên hài tử được
gửi nuôi ở Hãm Không đảo. Có điều trên đảo không có nhiều nữ quyến,
không ai chăm sóc hài tử, hơn nữa ngư dân đều làm việc ngoài xa, đa phần
hài tử cần học hành. Cho nên đều gửi nuôi ở các gia đình tốt bụng tại Tùng
Giang phủ, còn có người của Hãm Không đảo nữa, các hài tử này là trẻ mồ
côi, khi nào rảnh ta thường đến thăm bọn nó.”

“Nga.” Triển Chiêu nhướng mi, thảo nào là đại hiệp.

“Vừa nãy tiểu hài nhi kia…” Triệu Phổ mỉm cười nhìn nhìn Bạch Ngọc

Đường, “Nói gì với ngươi?”

Bạch Ngọc Đường cười nói, “Tai Vương Gia thính thật.”