Cho nên, Hà Trạch Văn đương nhiên rất phẫn hận, nhưng ngũ thử của
Hãm Không đảo có thế lực rất lớn, hắn thực sự không dám đắc tội, loại
người giang hồ có võ nghệ cao cường có những mối quan hệ rộng rãi làm
sao trêu chọc nổi, hơn nữa cũng do Hà Đức Quảng sai trước, cũng chỉ có
thể nhịn.
Hà Đức Quảng thật không may, nằm trên giường hơn một năm, lành
bệnh, thân thể cũng dày thêm vài tầng mỡ, biến thành gã mập bây giờ,
nhưng Hà Đức Quảng từ rày về sau cũng không dám có ý xấu với nam nhân
nữa.
Thế nên, Hà Đức Quảng sợ Bạch Ngọc Đường nhất, Bạch Ngọc Đường
hầu như thấy hắn một lần thì đánh một lần, vì vậy mỗi lần thấy bạch y nhân
hắn đều đi đường vòng, rất sợ bị phát hiện sẽ bị đánh. Nhưng đây đã là
chuyện của nhiều năm trước, sau đó Bạch Ngọc Đường lại xuất môn xông
pha giang hồ, lúc thì nghe nói là ở đại mạc lúc thì nghe nói ở cực bắc, nói
chung, bọn họ đã nhiều năm không gặp… Có điều, đây gọi là bị rắn cắn thì
mười năm cũng sợ cỏ, Hà Đức Quảng vừa thấy Bạch Ngọc Đường thì kinh
hãi đến nỗi bắp chân dường như bị chuột rút nhẹ.
Bạch Ngọc Đường nghe thuộc hạ hồi bẩm, gật đầu ý bảo đã biết, bèn hỏi
Hà Đức Quảng, “Hà tướng quân muốn lục soát?”
“Ách, đúng vậy.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Lên đảo đi, như
ng không thể đem theo vũ khí.”
“Ách… chuyện này…” Hà Đức Quảng tâm nói, ngươi ở trên đảo, ta
không đem vũ khí, lỡ như ngươi tống ta tới nơi nào đó hủy thi diệt tích thì
ta đi đâu khóc bây giờ? Nghĩ vậy, vẫn là rút lui thì hơn, vội nói, “Chuyện
này… nếu người đã đi vậy cũng không tiện quấy rầy.” Nói xong ho khan
một tiếng, phất tay bảo các tướng sĩ phía sau, “Quay về đại doanh…”