(kỹ nữ).
Công Tôn nhìn thấy bèn nhíu mày, tâm nói những người Phù Tang này
trong miệng toàn phun phân, đều là giọng điệu hạ lưu, một câu tiếng người
cũng không có, tại sao chỉ biết chơi đùa mà không bàn chính sự a?
Hà Đức Quảng cũng cung kính bưng trà rót nước cho những võ sĩ Phù
Tang này, theo chân bọn họ chơi đùa, nô tài!
Náo loạn một trận, những kẻ đó đã rượu đủ cơm no, bây giờ rốt cuộc
mới chịu bàn chính sự.
Các diêu tỷ đều không hiểu tiếng Phù Tang, cho nên những người Phù
Tang nói ra kế hoạch của mình ngay trước mặt các nàng.
Mặt khác, khiến Công Tôn và Triệu Phổ kinh ngạc chính là, Hà Đức
Quảng này đừng thấy bụng phệ bị thịt vừa nhìn thì thấy là một kẻ vô dụng,
nhưng tiếng Phù Tang nói rất lưu loát, một chút cũng không sượng.
Triệu Phổ và Công Tôn liếc mắt nhìn nhau, trời mới biết Hà Trạch Văn
này đã có giao tình với Phù Tang bao nhiêu năm, không chừng là rất lâu
trước đây đã bí mật lui tới, là gian tế của Phù Tang, cũng như những danh
tướng trước đây, danh tướng của Đại Tống thật là đáng buồn, không có bao
nhiêu người tốt lành.
Công Tôn lẳng lặng nghe, bọn chúng hàn huyên một hồi lâu, rồi tựa hồ
như đạt được thỏa thuận nào đó, nâng chén kính rượu, lại uống thêm chút
rồi ôm các mỹ nhân vào phòng ân ái.
Triệu Phổ lắc đầu, lại đảo mắt nhìn Công Tôn, chỉ thấy sắc mặt y
nghiêm trọng, biết y phỏng chừng đã nghe được chuyện gì khó lường rồi.
“Thư ngốc?” Triệu Phổ nhướng mi với y một cái, Công Tôn gật đầu,
“Chúng ta trở về đi!”