“A…” Triệu Phổ gật đầu cười, “Đừng nói, quả thật cũng đúng vậy.” Suy
nghĩ một chút, lại hỏi, “Có nhắc tới binh lực gì không.”
“Người Phù Tang lần này hình như mang đến hai vạn người, mà thủy
quân nguyện ý ra mười vạn người.”
“Chậc…” Triệu Phổ nhíu mày, nói, “Hơi khó a, đông quá, nhân mã do
Trâu Lương dẫn đến đối phó với mười vạn người thì không thành vấn đề,
nhưng hoàng thượng bên kia còn chưa hồi âm, không thể lập tức nghênh
chiến, như vậy sẽ bại lộ thân phận lại đả thảo kinh xà.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Công Tôn nói, “Cũng không thể để Hãm
Không đảo bị chiếm a! Nếu như trong vòng ba ngày hoàng thượng còn
không hồi âm chẳng phải phiền phức sao?”
Triệu Phổ cười, “Ta đương nhiên biết chứ, đừng nóng vội, nghĩ cách đi.”
“Hãm Không đảo đẹp như vậy, một khi bị chiến hỏa ảnh hưởng chắc
chắn bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.” Công Tôn hơi mất mát lẩm bẩm,
“Chúng ta còn phải thành thân ở đó, nơi đó nên vĩnh viễn đẹp như thế.”
Công Tôn vừa nói vừa đá một hòn đá ven đường, một lát, không nghe
được Triệu Phổ phản ứng gì bèn ngước mắt nhìn hắn, chì thấy hắn nhìn
chằm chằm mình mà xuất thần.”
“Sao vậy?” Công Tôn ngẩng mặt nhìn hắn.
“Ngươi nói đúng!” Triệu Phổ sấn tới, hôn nhẹ lên trán Công Tôn một
cái, “Nơi đó ai cũng không được đụng vào, chúng ta phải thành thân, phải
vĩnh viễn đẹp như vậy mới phải!”
Công Tôn thấy ánh mắt Triệu Phổ rất kiên định, trong lòng liền có một
mảnh bình yên. Triệu Phổ chính là có khí phách như thế này, nếu hắn đã