Lúc này, Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu dẩu mỏ chạy vào.
Công Tôn vươn tay ôm lấy bé, bóp miệng, “Sao dạo gần đây luôn dẩu
mỏ ra? Còn như vậy nữa coi chừng biến thành mông gà.”
“Tiểu Lương Tử nói muốn học khinh công với Bạch Bạch và Miêu
Miêu, lại không theo ta.” Tiểu Tứ Tử bất mãn lầm bầm.
“Tiểu tử này rất tài a.” Triệu Phổ nhướng mi một cái, “Khinh công của
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nói là thiên hạ đệ nhất cũng không sai,
để nó hảo hảo học, đừng bỏ qua cơ hội.”
Công Tôn có chút bất đắc dĩ nhìn hắn, nói, “Ngươi cũng thật dễ tính a,
Tiểu Lương Tử là đồ đệ của ngươi, không sợ bị người ta đoạt đi?”
“Sợ cái gì?” Triệu Phổ thản nhiên cười, “Nó học hết công phu của Triển
Chiêu và Bạch Ngọc Đường mới tốt, dù sao sau này có lợi hại cách mấy thì
cũng là đồ đệ của ta.”
Công Tôn nhịn không được mỉm cười.
Tiểu Tứ Tử híp mắt nhìn Công Tôn, lại nhìn nhìn Triệu Phổ, đột nhiên
hỏi, “Phụ thân ngươi có thích Cửu Cửu hay không?”
Công Tôn sửng sốt, há mồm, có chút xấu hổ nhìn Tiểu Tứ Tử.
Triệu Phổ cúi đầu ăn, không lên tiếng.
Tiểu Tứ Tử quay đầu lại nhìn Triệu Phổ, “Cửu Cửu ngươi có thích phụ
thân hay không?”
“Khụ.” Triệu Phổ nuốt thức ăn trong miệng xuống, gật đầu, “Thích.”
Tiểu Tứ Tử hung dữ ngẩng mặt trừ