DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1536

giấu dưới bàn, Triệu Phổ nhìn thoáng qua, lạnh lùng cười. Người nọ bưng
ngực chống nửa thân trên ngồi dậy, phun ra một búng máu, mở to hai mắt
nhìn Triệu Phổ, tựa hồ là nghĩ tới cái gì, chỉ vào Triệu Phổ, “Ngươi…
Ngươi là…”

Triệu Phổ không lên tiếng, người cao to bên cạnh thấy được, xoay tay

giơ cái tát như quạt hương bồ định tát tới, Triệu Phổ ngay cả nhìn cũng
không thèm nhìn, giơ tay ngăn lại bằng một chưởng, đại hán nọ rõ ràng
sửng sốt, Triệu Phổ túm lấy áo hắn, như nâng một đứa trẻ, ném người cao to
với thể hình cực đại vào trong, lần này hơn phân nửa số bàn bên trong đều
bị ngã đổ.

Công Tôn và Tiểu Tứ Tử liếc mắt nhìn nhau, Tiểu Tứ Tử vỗ tay, “Cửu

Cửu hảo uy mãnh nga.”

Công Tôn có chút hết nói, ngắt bụng bé một cái, “Những từ này học từ

ai hả?”

Tiểu Tứ Tử xoa xoa bụng, nói thầm, “Tưởng Tưởng.”

Công Tôn suy nghĩ một hồi mới hiểu được thì ra bé nói là Tưởng Bình.

Sau khi ném hai người vào tửu lâu, Triệu Phổ chậm rãi đi vào.

Công Tôn ý thức được, Triệu Phổ đại khái cũng không phải tức giận vì

hai người vừa nãy vô lễ với y, mà là có nguyên nhân khác, nói không chừng
còn quen biết những người đó.

Triệu Phổ đi vào trong tửu lâu, nhìn xung quanh bốn phía, thấy mọi

người trong tửu lâu khẩn trương, chỉ mỉm cười, thản nhiên nói, “Trở về nói
cho chủ tử các ngươi, bảo hắn tới từ đâu thì chạy về đó, đừng để ta nhìn
thấy hắn.” Nói xong, xoay người lại, vươn tay đón nhận Tiểu Tứ Tử từ
trong lòng Công Tôn, kéo Công Tôn cùng nhau đi.