DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1549

“Ngươi…” Long Thiên Sơn tâm nói, thư sinh này cũng mạnh mẽ lắm,

liền nói, “Thư sinh chính là thư sinh, ngươi có năng lực bước qua ngưỡng
cửa này một bước, đừng nói mời dùng bữa, sau này ngươi tới thì được ăn
không cần trả tiền!”

Công Tôn nheo mắt lại, người này muốn chết nha!

Lúc này, Triệu Phổ cuối cùng cũng kéo Thạch Đầu xuống được.

“Chi chi chi!” Thạch Đầu còn lớn tiếng kêu la, Triệu Phổ nhét nó vào

lòng Tiểu Tứ Tử, hỏi Công Tôn, “Chuyện gì vậy?”

Long Thiên Sơn ngẩng đầu nhìn, cũng lấy làm kinh hãi, người này hảo

tướng mạo a. Mũi cao mắt sâu, ánh mắt sắc bén, rất có phí phách, dáng vẻ
cũng rất uy vũ… Chỉ là bế một hài tử nên cảm giác hơi là lạ, hẳn là không
phải Triệu Phổ đâu? Hắn nhớ rõ binh khí của Cửu vương gia là Tân Đình
Hậu, bả đại đao đó, hẳn là rất nổi bật mới phải.

Nghĩ tới đây, Long Thiên Sơn lại nhìn chằm chằm con ngươi của Triệu

Phổ, muốn nhìn xem có phải màu xám hay không, nhưng con ngươi của
Triệu Phổ chỉ khi hắn nổi giận mới đổi màu đặc biệt rõ ràng, bình thường
trừ phi ghé vào rất gần nhìn kỹ, nếu không cơ bản không thể phát hiện.

Long Thiên Sơn lại một lần nữa xác định, người này không phải Triệu

Phổ… Lại càng cảm thấy mất hứng, tiện mồm nói, “Long Lâu Các này có
quy củ, người không qua được cửa thì không được ăn ở đây.”

Tiểu Tứ Tử trong lòng Triệu Phổ có chút khó hiểu bèn hỏi Triệu Phổ,

“Cửu Cửu, vì sao không qua được cửa? Cánh cửa rất cao mà? Tiểu Tứ Tử
cũng có thể bước qua.”

Triệu Phổ hơi giật giật khóe miệng, Công Tôn nói, “Vậy phải xem thế

nào đã, mắt mọc trên đỉnh đầu nên nhìn cái gì cũng cao hơn người một
bậc.”