DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1550

Long Thiên Sơn hận nhất miệng lưỡi thư sinh, đánh không lại đã đành,

nói ra những lời cay nghiệt còn chọc giận người khác.

“Hảo, hôm nay, nếu ngươi có thể bước qua ngưỡng cửa này…” Long

Thiên Sơn còn chưa dứt lời, chợt ngửi thấy một vị đạo cổ quái…

“A đế…”

Hắt xì một cái, Long Thiên Sơn bịt mũi thối lui sang một bên, sau đó…

“A đế a đế a đế a đế…”

Long Thiên Sơn ngồi xổm trước cửa nước mắt nước mũi chảy ròng

ròng, hắt xì hoài không dứt, giơ tay chỉ vào Công Tôn nhưng chưa nói nên
lời lại tiếp tục hắt xì.

Công Tôn bởi vì chuyện Tiểu Tứ Tử thích Triệu Phổ bế không thích

mình bế nên đang tức giận, bèn lấy hắn ra trút giận, y đi đến bên Triệu Phổ,
vươn tay đón lấy Tiểu Tứ Tử, bế đi vào cửa, nói, “Ai, ta vào được!”

Long Thiên Sơn tiếp tục hắt xì.

Công Tôn bế Tiểu Tứ Tử đi ra, “Ta lại đi ra, sau đó ta lại đi vào.”

Long Thiên Sơn tức giận đến méo mũi, nhưng không thể nói gì, hắt xì

đến nỗi đau cả đầu.

Triệu Phổ đi đến, hỏi Công Tôn, “Hắn làm sao vậy?”

“Cũng không có gì.” Công Tôn nhỏ giọng nói thầm một câu, “Ai bảo

hắn nói ta tay không trói gà không chặt?!”

Triệu Phổ thấy Long Thiên Sơn cứ tiếp tục hắt xì như vậy không khéo

khó giữ được mạng nhỏ, bèn nói Công Tôn, “Thôi mà, hình như hắn quen
biết Bạch huynh, nhường mặt mũi đi.”