Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ, tiểu gia hỏa Tiểu Tứ Tử này không có lập
trường gì cả, nói với nó cái gì thì là cái đó.
.
Ba người tới trước cửa Hồng trạch (nhà họ Hồng), chỉ thấy đèn lồng
trắng treo trên cao, linh đường đã được dựng lên, ngoài cửa cũng có vài
người đến đây phúng viếng.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thừa dịp không ai chú ý, từ hậu viện
leo tường tiến vào nhà họ Hồng, Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu che miệng, biết
đây là lén lút tiến vào, không thể lên tiếng.
Bên trong linh đường bây giờ không ai, người phúng viếng đang chờ ở
bên ngoài, một hồi tiến vào tập thể, đồng thời phải dựng bạch bằng*, ăn
cơm chay.
*(“Bằng” là cái lều, “bạch bằng” là lều trắng. Nghi thức phúng viếng:
Đầu tiên là bố trí linh đường. Trước linh cữu đặt một cái bàn, phủ lên khăn
trải bàn trắng, trên bàn bày đồ cúng, lư hương, giá nến và đèn chong,…
trước khi liệm, ngọn đèn chong này mặc kệ là ban ngày hay ban đêm đều
phải có người trông coi, không thể để nó tắt. Có người nói, ngọn đèn này
chính là linh hồn người chết. Thi thể và linh cữu đều kỵ đặt tại nơi lồ lộ
ngoài trời, nghe nói là sợ phải chịu tinh hoa nhật nguyệt, càng sợ xúc phạm
thần linh trên trời. Cho nên dù chỉ cần cử hành một nghi thức truy điệu đơn
giản, nhất định phải dựng linh bằng – lều để linh hồn trú ngụ.)
Bạch Ngọc Đường dù sao cũng là người địa phương Tùng Giang phủ,
biết tập tục thôn trang, cho nên rất nhanh đã tìm được nơi đặt quan tài.
Nói đến cũng lạ, quan tài đặt trong từ đường, có thể một hồi sẽ đẩy vào
linh đường, nhưng ngoài cửa trống trơn không có ai trông giữ.