DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1848

Mà Công Tôn, thì lại không giờ phút nào không lo lắng cho Tiểu Tứ Tử,

rất sợ có người ngược đãi bé, khi dễ bé, chọc bé khóc, bỏ đói bé, đánh đập
bé, làm bé lạnh hoặc là làm bé nóng… Tâm thần không yên cộng thêm lo
nghĩ.

Gia tướng vương phủ do Tề Lương tự mình kéo hàng ngũ tới đón tiếp

Triệu Phổ.

Tới cổng thành vừa thấy Tề Lương, Triệu Phổ vui vẻ, cười nói, “Nga…

Tề tướng quân a.”

Tề Lương nhịn không được giật giật khóe miệng, những tướng lĩnh Tây

Hạ đều quen biết Triệu Phổ đã lâu, hầu như từng người đều bị hắn ác chỉnh,
mỗi người vừa thấy hắn thì vừa bội phục vừa hận đến nghiến răng.

Công Tôn thò đầu liếc mắt, tâm nói, đây là tướng lĩnh Tây Hạ – Tề

Lương nổi danh a… Quả nhiên rất uy vũ, bất quá so với Triệu Phổ thì kém
xa. Hiện giờ Công Tôn đã sớm dưỡng thành một thói quen, mặc kệ gặp ai
đều phải so sánh với Triệu Phổ một phen, cảm thấy không ai anh minh thần
võ hơn Triệu Phổ nhà y.

Chỉ tiếc Công Tôn là một người nghĩ một đằng nói một nẻo, nếu lời

trong lòng mà để Triệu Phổ nghe được, chắc chắn có thể bay tuốt lên trời.

“Cửu vương gia đại giá quang lâm… Thỉnh di giá (đi đến nơi khác,

dùng để nói với người quyền quý) vương phủ, vương gia chờ tại cửa đã
lâu.”

Triệu Phổ nhướng mi, “Hảo.”

Nói xong, mọi người theo Tề Lương vào thành, đi đến vương cung.

Mà binh mã Tây Hạ theo sau đều le lưỡi, Triệu Phổ thật dũng cảm a, dĩ

nhiên lại đơn thân dẫn theo hai ảnh vệ trực tiếp vào Hưng Khánh phủ…