DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1850

Lý Nguyên Hạo nguyên bản một phen hảo ý muốn thân thiện một chút,

bị Hắc Kiêu khiến cho hơi xấu hổ, cuối cùng chỉ phải tự giễu mà bật cười,
“Mấy ngày không gặp, tính tình Hắc Kiêu lại tăng lên a.”

Triệu Phổ cũng cười, vươn tay nhẹ nhàng vỗ Hắc Kiêu, Hắc Kiêu đành

đứng lại bất động… Bất quá nó vẫn không thích nhìn Lý Nguyên Hạo, xoay
mặt nhìn nơi khác.

Lại nói, Lý Nguyên Hạo không chỉ thưởng thức Triệu Phổ, mà còn

thưởng thức con ngựa này của Triệu Phổ.

Hắc Kiêu hung ác cuồng bạo, rất ít có con ngựa nào ngang tàng lại mạnh

mẽ như thế. Loại ngựa này chính là chiến mã khó gặp, là kỳ lân chủng hoặc
long chủng trong truyền thuyết, nói chung nó không phải mã chủng, ai từng
thấy con ngựa điên nào ra trận lại lôi chiến mã của đối phương ra cắn xé?!
Lý Nguyên Hạo liếc mắt thấy con ngựa này thì liền nghĩ nó và Triệu Phổ
quả thực là tuyệt phối. Muốn đối phó Triệu Phổ, thì cũng như đối phó loại
ngựa này, phải dùng trí, tuyệt đối không thể ép buộc… Bởi vì ép buộc thì
nó càng ngoan cố hơn cả ngươi.

“Cửu vương gia đại giá quang lâm, Nguyên Hạo trên mặt có quang.” Lý

Nguyên Hạo rất khiêm tốn, hành lễ với Triệu Phổ.

Triệu Phổ cong khóe môi, tục ngữ nói, sói nhe răng thì không cắn người,

nhưng con sói mà cười với ngươi thì chắc chắn không có hảo tâm, cũng vội
vàng hoàn lễ, cười nói, “Vương gia nhiều ngày không gặp rồi.”

“Phải phải.” Lý Nguyên Hạo gật đầu, tâm nói… Lần gặp trước còn bị

ngươi đuổi theo hơn mười dặm, tổn thất mấy vạn binh mã của ta.

“Nga… Vị này chẳng lẽ chính là Công Tôn tiên sinh?” Lý Nguyên Hạo

vờ tỏ ra kinh ngạc nhìn Công Tôn.

Triệu Phổ gật đầu, dẫn theo Công Tôn đi tới giới thiệu