Triệu Phổ dễ dàng khiến cho bản thân bình tĩnh lại, cùng mọi người
thương lượng đối sách.
“Thời cơ cứu người tốt nhất, hẳn là tối nay.” Công Tôn nói, “Đêm nay
tốt nhất là tìm cách làm cho tửu yến của Lý Nguyên Hạo huyên náo đến gà
chó không yên, để hắn sứt đầu mẻ trán không thể nào phân tâm… Tới sau
nửa đêm, mọi người vội vàng chuẩn bị hôn yến ngày mai thì chúng ta đi
cứu người, sau đó ta và Triệu Phổ trở về đánh lạc hướng sự chú ý của Lý
Nguyên Hạ
o, các ngươi nhân cơ hội mang theo vương gia ra khỏi thành, chúng ta
lại nhân cơ hội trốn… Như vậy mới là vạn toàn chi sách!”
Tất cả mọi người nghĩ biện pháp này của Công Tôn có thể thực hiện.
“Chúng ta thay đổi một vài đề tài thú vị đi.” Công Tôn thấy mọi người
đều rất khẩn trương, bèn nói, “Đêm nay làm sao gây rắc rối cho Lý Nguyên
Hạo? Mới có thể khiến hắn được này mất khác, luống cuống tay chân?”
“Dứt khoát hỏa thiêu hoàng cung của hắn đi, vậy phỏng chừng hắn liền
nghỉ thở!” Tử Ảnh rất có bất mãn mà nói.
Triệu Phổ gật đầu, “Chiêu này hay! Sớm muộn gì cũng phải phóng một
ngọn lửa!”
Công Tôn vỗ vỗ ngực Triệu Phổ, để hắn tiêu tiêu khí, Triệu Phổ được
Công Tôn vỗ hai cái, cũng coi như thuận khí rồi, liền im lặng không nói.
“Bằng không như vậy đi?” Bạch Ngọc Đường tựa hồ có chủ ý, “Lý
Nguyên Hạo lần này mời đến đều là vương tử hoàng tôn của các nước, thân
phận tôn quý, tuy rằng Tây Hạ thực lực hùng hậu không sợ đắc tội một hai
người, nhưng cũng không dám đắc tội tất cả đúng không?”