DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1909

Tử Ảnh và Giả Ảnh bên cạnh vội an ủi, “Vương gia, thẩm mỹ của Tiểu

Tứ Tử và tiên sinh đều rất cổ quái, người nọ may là không để Tiểu Tứ Tử
thấy, ngày đó nó nhìn thấy một đại bàn tử râu quai nón, liên tục khen người
ta uy vũ!”

Triệu Phổ cúi đầu, phỏng chừng liên quan đến việc giáo dục thường

ngày của Công Tôn, sau này lúc rảnh rỗi nhất định phải sửa lại thói quen
này cho Tiểu Tứ Tử.

.

Ba tiếng pháo vang báo chính ngọ (giữa trưa) đã đến, Triển Chiêu và

Bạch Ngọc Đường cùng các ảnh vệ phân công hành động.

Sau khi tiến vào ám đạo, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nói, “Tại bên

cạnh lao lung của Bát vương gia, có thể sẽ có cơ quan, đi vào trước tiên
đừng giết chết hai thị vệ kia.”

Triển Chiêu cũng gật đầu, “Ta cũng nghĩ là có, cho nên đã sớm có chuẩn

bị!” Nói rồi từ trong lòng lấy ra một thứ.

Mọi người vừa nhìn, chỉ thấy là một chú mèo nhỏ.

Các ảnh vệ đều gật đầu, “Chủ ý này hay!”

Bạch Ngọc Đường thì lại giật giật khóe miệng, “Ngươi cư nhiên giấu

mèo trong y phục?”

Triển Chiêu mở to hai mắt, “Không được sao? Ngươi xem nó khả ái như

vậy.”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu không nói lời nào.

Lúc này, chợt nghe bên trong có binh đinh nói, “Ai, có phải có tiếng gì

không a?”