“Cận Nhi!”Tiêu Lương vội đuổi theo.
Bạch Ngọc Đường bảo Hạ Nhất Hàng bọn họ ở trên chờ, còn mình theo
xuống dưới.
.
Hai chân chấm đất đưa mắt nhìn quanh bốn phía, lúc này mới phát hiện
dưới địa động là một không gian rộng rãi, tựa hồ là một hang động thiên
nhiên.
Bạch Ngọc Đường thấy Thạch Đầu phía trước hướng hắn lắc đuôi, Tiểu
Tứ Tử ghé vào trên người Tiêu Lương, đang nằm ở đáy động, hiển nhiên
Tiêu Lương chấm đất trước làm cái đệm thịt cho Tiểu Tứ Tử.
“Chi chi.” Thạch Đầu tiếp tục kêu to.
Bạch Ngọc Đường vươn tay bế Tiểu Tứ Tử lên, Tiêu Lương xoay người
một cái cũng nhảy lên.
“Không sao chứ?”
“Không.” Tiêu Lương lắc đầu trả lời Bạch Ngọc Đường, “Thạch Đầu
hình như muốn dẫn chúng ta đi đâu đó.”
Bạch Ngọc Đường cũng hiểu như vậy, ôm Tiểu Tứ Tử, đi sau với Tiêu
Lương, cùng nhau theo Thạch Đầu… Đi đến chỗ sâu trong hang động.
.
Đi tới trước không bao lâu sau, Bạch Ngọc Đường đột nhiên “Suỵt” một
tiếng, ý bảo tất cả đừng lên tiếng, bởi vì hắn nghe được tiếng nói.
Lại lặng lẽ đi tới trước vài bước, tiếng nói càng rõ ràng.