Ngoài cửa, đám ảnh vệ nhìn thấy đều cau mày, vội vã quay lưng lại,
Tiểu Tứ Tử cũng được buông ra, không hiểu chuyện gì mờ mịt nhìn trái,
nhìn phải, đang định chạy đến cạnh cửa mà nhìn, cửa đã mở ra, Công Tôn
hầm hừ đi ra, tóc còn hơi ẩm ướt, vừa đi vừa lau.
“Phụ thân.” Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt nhìn Công Tôn, rồi lại nhìn vào bên
trong, Công Tôn kéo bé, không cho nhìn, mang bé đi.
Đám ảnh vệ đứng trước cửa hai mặt nhìn nhau, không bao lâu sau, Triệu
Phổ vẻ mặt phiền muộn đi ra, viền mắt trái có một cái vành tím đen.
Thấy đám ảnh vệ đang nhìn mình, Triệu Phổ trừng mắt, “Nhìn cái gì?”
Đám ảnh vệ nhịn cười.
“Đi.” Triệu Phổ phất tay ra hiệu, “Lập tức khởi hành, trước khi trời tối
phải tới Khai Phong!”
“Dạ.” Đám ảnh vệ phân công nhau đi chuẩn bị.
//
Xe ngựa băng băng một đường, khi màn đêm vừa buông xuống, rốt cuộc
cũng tới trước cổng thành Khai Phong.
Giả Ảnh tới hỏi Triệu Phổ, “Chúng ta hồi phủ trước hay tới nha môn
trước.”
Triệu Phổ suy xét một chút, đáp, “Trước tiên tìm tửu lâu dùng bữa đi đã,
ngươi dẫn người đến Khai Phong phủ thông tri cho Bao đại nhân một tiếng,
cố gắng kể thật rõ đầu đuôi mọi chuyện, chúng ta chờ trong lửu lâu, để xem
Bao đại nhân nói gì, nếu ông bảo đưa người, chúng ta sẽ mang người đến.”
“Dạ.” Giả Ảnh xoay người rời đi.