DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 827

Đạt Hoàn Đan không cam lòng, giương cung bắn tên, lại nghe Bạch

Ngọc Đường bên cạnh nhàn nhạt cười, lạnh lùng nói, “Lợi khí của người
Liêu trên đất Tống ta, làm sao có thể tổn thương đến vật còn sống?”

Đạt Hoàn Đan sửng sốt, Bạch Ngọc Đường lại vung tay một cái… Ba

viên phi hoàng thạch bắn rơi toàn bộ ba mũi tên ngắn của hắn.

“Nói rất hay!” Triệu Phổ cười ha ha, chúng thần đều cảm thấy hăng hái.

Sau đó, phi hoàng thạch của Bạch Ngọc Đường không chỉ bắn tới con

mồi, mà còn đánh rơi tất cả mũi tên và ám khí của Đạt Hoàn Đan… cho đến
khi con phi điểu cuối cùng bay đi thật xa, Đạt Hoàn Đan còn chưa bắn rơi
được một con nào, thắng bại đã rõ.

Quần thần của Tống triều đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Tiểu Tứ Tử vỗ

bàn tay nhỏ bé khanh khách cười.

Gia Luật Minh thì trong lòng đầy ảo não… Hắn vốn nghĩ ván thứ nhất là

tất thắng không thể nghi ngờ, tài bắn cung của Đạt Hoàn Đan không ai có
thể sánh bằng, không ngờ nửa đường lại xuất hiện một Bạch Ngọc Đường.

Ở đây có không ít cao thủ đại nội, đây đó liếc mắt nhìn nhau, đều âm

thầm nhướng nhướng mi —— Bạch Ngọc Đường danh bất hư truyền!

Bắn ra phi hoàng thạch nhỏ như vậy, cần phải có nội lực cực mạnh.

Công phu của Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ và Triển Chiêu tuyệt đối
sàn sàn như nhau. Bất quá, trận này Triển Chiêu đem Bạch Ngọc Đường
đến so tài thật sự rất đúng, trên giang hồ ai chẳng biết, Bạch Ngọc Đường là
truyền nhân duy nhất của Cách Không chưởng, ám khí thiên hạ nhất tuyệt.

“Ván đầu tỷ thí, Bạch Ngọc Đường thắng.” Trần Ban Ban cất cao giọng,

“Kế tiếp, bắt đầu ván thứ hai.”