DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 863

“Hung tàn như vậy sao?” Công Tôn nhịn không được nhíu mày, tâm nói,

Liêu vương này đã chết, thật là tốt quá!

“Ta đoán a.” Triệu Phổ lại bắt đầu không đứng đắn, “Có thể là do phi tử

nào đó của Liêu vương kia hợp ý người Hán, rồi sau đó khiến hắn mọc
sừng, cho nên mới hận điên lên.”

Công Tôn bất đắc dĩ khinh bỉ liếc hắn.

Triệu Phổ cười, tinh tế xem xét ngọc bội, nói, “Xem mai ngọc bội này,

phụ mẫu của hài tử đó khẳng định có địa vị phi thường tôn quý trong Chuẩn
bộ… Muốn biết đúng hay không, thử một lần là ra ngay.”

“Thử bằng cách nào?” Công Tôn khó hiểu hỏi.

“Một lát nó tỉnh xem phản ứng thì sẽ biết.” Triệu Phổ cười cười, đứng

lên duỗi thắt lưng, nhìn trái nhìn phải, hỏi, “Nè, Triển Chiêu và Bạch Ngọc
Đường đâu?”

“Vừa nãy còn ở đây, không biết đi đâu mất rồi.” Công Tôn cũng có chút

khó hiểu.

Lúc này, Vương Triều Mã Hán tới, nói với Công Tôn và Triệu Phổ,

“Vương gia, tiên sinh, đại nhân vừa thẩm vấn Tần Ngạo, đại nhân nói đã tra
ra được chút đầu mối, muốn mời hai vị đến thương lượng.”

“Đi ngay!” Triệu Phổ gật đầu, cùng Công Tôn rời đi, Tiểu Tứ Tử nắm

lại góc áo của Công Tôn, Công Tôn nói, “Này, Tiểu Tứ Tử, ngươi ở đây
giúp đỡ chiếu cố Tiêu Lương đi.”

Tiểu Tứ Tử đô đô miệng, nói, “Nhưng… ta lại không quen hắn.”

Công Tôn cười, “Nó đã cứu Hắc Kiêu nga.”