DƯA - Trang 29

Judy và tôi ngồi yên lặng trên giường. Cả hai đều cố nghĩ ra một điều

gì ổn ổn để nói. Đột nhiên, tôi có câu trả lời. Ừ thì không hẳn là câu trả lời
chính xác, nhưng rõ ràng cũng là một hướng giải quyết. Một việc gì đó phải
làm trong lúc này.

- Tớ biết phải làm gì rồi, - tôi nói với Judy.

- Ôi đội ơn Chúa. (Tôi thấy rõ Judy đang vắt hết cả óc ra mà nghĩ). -

Đội ơn Chúa.

Rồi giống như Scarlett O'Hara trong đoạn kết của Cuốn theo chiều

gió, tôi nói giọng buồn bã: "Tớ về nhà đây. Tớ sẽ về lại Dublin."

Vâng, tôi đồng ý với bạn là Dublin nghe không được như Tara, nhưng

vấn đề là tôi đi Tara để làm gì? Tôi chẳng quen ai ở đấy cả. Có chăng là chỉ
chạy ngang qua cái ấp ấy chắc được hai lần hồi tôi đi Drogheda.