DƯA - Trang 313

- Ồ vâng, - tôi đón cái điện thoại, thở hắt ra vì nhẹ nhõm.

Tôi còn chưa kịp nhận ra đây chính là thứ tôi đã mong suốt cả buổi tối.

- Alô? - tôi vui sướng trả lời, nhưng cố không để bố, mẹ nhận thấy.

- Claire. Chị khỏe không?

- Khỏe, - tôi đáp, hơi gượng gạo. Bố, mẹ vẫn còn ở trong phòng, cả

hai đang nhìn tôi.

- Đi đi, - tôi thì thầm, xua xua tay.

- Bố mẹ đang có chuyện khẩn cấp khốn kiếp đấy, - Ông hét. - Dẹp

ngay!

- Một phút thôi, - tôi bảo ông.

- Một phút, - Ông đe.

Nhưng rồi cả hai cũng đi ra ngoài.

- Xin lỗi, - tôi nói, sau khi bố, mẹ đã miễn cưỡng quay về phòng

khách. - Chuyện nhỏ trong nhà ấy mà.

- Mọi người không sao chứ? - cậu lo lắng hỏi.

- Không sao.

Tôi mới là đứa đang lo lắng.

Cậu ta lo lắng có phải vì lo cho Helen? Bạn gái Helen của cậu ta.

- Claire, - cậu nói tiếp. - Em hy vọng chị không phiền. Em không

muốn chị cảm thấy bị quấy nhiễu thôi. Cứ nói thẳng, em sẽ thôi không gọi
nữa.