DƯA - Trang 328

(Xin lỗi, tôi hứa sẽ không kể dông dài phần này đâu).

- Hết rồi ạ, cách đây một tuần.

- Mấy cái mũi khâu cũng liền lại quá tốt, - Ông nói, tiếp tục săm soi,

rờ nắn.

- Cám ơn bác sĩ, - tôi lại mỉm cười.

- Xong. Cô bước xuống được rồi.

- Vậy là mọi thứ khác cũng tốt chứ hả? - Ông hỏi, còn tôi đang lúi húi

mặc đồ vào.

- Tốt ạ, - tôi đáp. - Tốt.

- À... khi nào thì tôi có thể lại chăn gối được ạ? - tôi buột miệng hỏi.

(Làm sao mà tôi lại hỏi câu này nhỉ?)

- Ừm, hết sáu tuần rồi, cô có thể làm chuyện ấy bất cứ lúc nào tùy

thích, - Ông vui vẻ đáp. - Có thể bắt đầu ngay bây giờ cũng được.

Ông ngửa cổ cười ha hả, rồi đột nhiên nín lặng trước cái viễn cảnh Hội

đồng Y khoa thành phố nghe được mà đuổi cổ ông. Ranh giới giữa ân cần,
thân thiện ở mức chấp nhận được và hàm ý không đứng đắn là rất mong
manh.

Có thể bác sĩ Keating vẫn chưa phân biệt rõ được sự khác nhau này.

- A hèm, - Ông trấn tĩnh lại. - Đúng rồi, bất cứ lúc nào cô thích.

- Liệu có đau không ạ? - tôi lo lắng hỏi.

- Có thể lúc đầu sẽ thấy không được thoải mái lắm, nhưng cô sẽ không

cảm thấy đau đớn đến thế đâu. Bảo anh nhà phải thật nhẹ nhàng thôi.