DƯA - Trang 547

- Mẹ tưởng con đã giải quyết mọi chuyện với nó rồi? - bà hỏi. Tôi cho

là cũng có lý thôi.

- Con cũng tưởng thế, - tôi buồn buồn đáp. - Nhưng, nói sao bây giờ?

chứng cớ đến phút chót mới lộ ra nên con phải đi gặp anh ta.

- Chừng nào con về?

- Nhanh thôi, - tôi hứa. - Mẹ, chuyện này quan trọng lắm. Con cần mẹ

hộ con một chút.

- Ồ được mà, - bà nói, giọng có vẻ vui hơn một chút. - Cứ nhẩn nha

làm cho xong việc.

- Không mất hơn một ngày đâu mẹ.

- Thế thì được.

- Con cần mượn ít tiền nữa.

- Đừng có nằm mơ.

- Mẹ!

- Con cần bao nhiêu?

- Không nhiều đâu. Con sẽ mua vé bằng thẻ. Nhưng con cần ít tiền

phòng thân. Vé xe điện, quả đấm sắt, mấy thứ đó.

- Mẹ cho mượn năm chục, miễn tuần sau con trả lại.

- Năm chục là dư dả rồi ạ.

Ừ thì tôi hy vọng là dư dả. Tôi còn chưa biết tối nay mình sẽ ngủ ở

đâu. Nhưng đâu đó trong thâm tâm, tôi biết mình sẽ không ngủ trên cái
giường trong căn hộ của mình ở London với James.