DƯA - Trang 608

- Cám ơn mẹ, - tôi sụt sịt.

- Mẹ chắc con sẽ ổn thôi.

- Thật không mẹ? - tôi hỏi, trông rất tội nghiệp. Dù đã gần ba mươi

nhưng ở bên bà, tôi vẫn được đối xử như một đứa trẻ.

- Ô thật chứ. Chẳng ai biết mình mạnh mẽ cho đến khi bị dồn đến chân

tường.

- Con nghĩ mẹ nói đúng.

- Đúng chứ, - bà khẳng định. - Vậy còn con thì sao? Con cũng đã cố

gắng vượt qua bao nhiêu chuyện ấy đâu đến nỗi kém cỏi.

- Chắc vậy, - tôi nói giọng nghi ngờ.

- Thật đấy. Phải nhớ lấy, nếu không chết được thì con chỉ có cứng cỏi

lên thôi.

- Con cứng cỏi hơn rồi hả mẹ? - tôi thỏ thẻ hỏi.

- Chúa ơi! Nếu con cứ nói cái giọng đó chắc mẹ sẽ phải nghiêm túc tự

vấn lại mình thôi.

- Ô, - tôi giận dỗi. Tôi muốn bà phải thật tử tế với tôi, bảo tôi rằng tôi

tuyệt vời, biết vượt qua hết mọi thứ.

- Claire. Chẳng lý gì lại đi hỏi mẹ là con đã cứng cỏi hơn chưa. Con là

người biết điều đó kia mà.

- Ừ vậy con đã cứng lên nhiều, - tôi hùng hồn.

- Tốt, - bà mỉm cười. - Nhớ đấy nhé! Là chính miệng con nói đấy.

Không phải mẹ. Thứ Tư, trước khi về lại London, Anna, Kate và tôi lại ra