“Và tôi cũng nhờ cô ấy cho ý kiến về vấn đề an ninh,” anh tiếp tục trơn
tru “Còn gì nữa không?”
“Địa chỉ nữa thì tuyệt.”
“Nếu anh đang cố làm tôi đe dọa anh thì anh sắp thành công rồi đấy. Cho
tôi xem thẻ phóng viên của anh. Ngay bây giờ.”
Richard Addison vui vẻ đã biến mất, thay bằng một doanh nhân cứng rắn
mà cô đã từng nghe về và đọc trên mạng. Sam không ngạc nhiên chút nào
khi tên phóng viên hạ máy ảnh và lục túi tìm thẻ, đưa ra mà không hề tranh
cãi.
“Cảm ơn, ngài... Madeira,” Addison tiếp tục. “Tôi hi vọng tờ Post sẽ viết
về thông tin này thật chính xác và tôn trọng. Chào anh.”
“Chào... ngài.”
Ngay khi lưng tên phóng viên quay đi, Sam đánh khuỷu tay vào sườn
Addison. Anh kêu một tiếng và gập người lại. “Đừng bao giờ làm như vậy
nữa,” cô rít lên, đẩy ghế ra và đứng dậy.
Quay lại, anh nắm tay cô kéo lại vào ghế. “Để cho anh lo phần giới thiệu
chết tiệt đó,” anh gầm lại, không buông tay dù cô đẩy anh lần nữa.
“Anh thì mất gì chứ?”
“Anh muốn sự dính líu của em với vụ này thật bí mật,” anh đáp lại, ôm
tay kia vào sườn. “Người thuê DeVore đặt chất nổ có thể không biết gì hơn
là tên trộm trốn thoát là một phụ nữ. Thi thoảng anh vẫn hẹn hò, Sam, và
anh không thuê vệ sĩ riêng. Giờ thì em vừa làm an ninh, vừa làm chuyên gia
nghệ thuật.”