ĐỨA TRẺ THỨ 44 - Trang 128

phụ thuộc nhiều vào con tàu tiếp theo. Nếu gã có thể
đi thêm một quãng đủ xa, gã có thể lên tàu trước khi
tay mật vụ kắt kịp và nhận ra Raisa không có trên sân
ga.

Giờ trên đường hầm dẫn đến sân ga, gã đối mặt

với đám đông phía trước. Bỗng nhiên gã nghe tiếng
con tàu chạy đến, nó dừng lại trên sân ga. Không có
cách nào tới đó kịp, không thể khi mà đầy người đằng
trước. Gã cho tay vào túi áo, lấy thẻ An ninh Nhà
nước ra và vỗ lên vai người đàn ông đằng trước. Như
thể bị trúng nước sôi, người đàn ông kia tránh sang
bên, người phụ nữ tránh sang bên, đám đông rẽ ra.
Lối đi đã rộng rãi, gã có thể nhanh chóng tiến lên
phía trước. Con tàu ở đó, cửa mở, sẵn sàng chạy. Gã
cất thẻ và lên tàu. Gã quay sang xem cái đuôi bao xa.
Nếu người này bắt kịp và lên chuyến tàu này, trò chơi
kết thúc.

Những người đã tránh đường nay đã dồn lại.

Tay mật vụ kẹt lại sau lưng họ, dùng đến cách kém tế
nhị hơn, cố xô đẩy tìm ra đường đi. Anh ta đang tới
gần. Sao cửa không đóng đi ? Mật vụ đang ở trên sân
ga, chỉ cách vài mét. Cửa bắt đầu đóng. Tay anh ta
với ra, nắm lấy thành cửa. Nhưng cỗ máy không thể
bị kéo lại, và người đàn ông này - mà Leo lần đầu
tiên thấy rõ mặt - không còn cách nào khác là phải
thả ra. Vẫn giữ vẻ thờ ơ tự nhiên, Leo cố gắng không
có phản ứng, liếc nhìn tay mật vụ kia bị bỏ lại. Trong
bóng tối đường hầm, Leo cởi bỏ chiếc mũ đẫm mồ
hôi.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.