ĐỨA TRẺ THỨ 44 - Trang 130

cửa hàng đặc biệt không dành cho đại chúng. Trong
những cửa hàng giới hạn này có những niềm sung
sướng lạ kỳ như cá tươi, nghệ tây, và thậm chí những
miếng sô cô la đen thứ thiệt thay vì cái thứ giả mà ca
cao được thay bằng hỗn hợp lúa mạch đen, đại mạch,
bột mì và đậu. Nếu cha mẹ gã gặp rắc rối với hàng
xóm lắm chuyện thì hàng xóm kia không bao giờ
được lắm chuyện nữa. Không cần dùng đến bạo lực,
không hăm dọa thô lỗ, chỉ một gợi ý rằng họ đang đối
mặt với một gia đình có những mối quan hệ tốt hơn.

Căn hộ này, căn hộ mà gã dàn xếp để họ được

phân phối, nằm trong một khu dân cư dễ chịu ở phía
Bắc thành phố - một tòa nhà thấp tầng trong đó mỗi
căn hộ có nhà tắm riêng và ban công nhỏ nhìn xuống
thảm cỏ nhỏ và con phố yên tĩnh. Họ không phải ở
chung với ai: một điều khác thường trong thành phố
này. Sau năm mươi năm vất vả, cuối cùng họ cũng
được tận hưởng cuộc sống đặc quyền đặc lợi, điều mà
cha mẹ gã biết ơn sâu sắc. Họ đâm nghiện tiện nghi.
Và tất cả như nghìn cân treo sợi tóc vì sự nghiệp của
Leo.

Leo gõ cửa. Khi mẹ gã, bà Anna, mở cửa, bà

dường như ngạc nhiên. Sự ngạc nhiên ấy, khiến bà
trong thoáng chốc không nói được gì, đã tan biến. Bà
bước lên, ôm con trai, nói phấn khởi:

- Tại sao con đến mà không báo trước ? Bố mẹ

nghe nói con ốm. Bố mẹ đến thăm con nhưng con
còn ngủ. Raisa mở cửa cho bố mẹ vào. Bố mẹ đã
nhìn con. Mẹ thậm chí còn nắm tay con, nhưng bố
mẹ có thể làm gì chứ ? Con cần nghỉ ngơi. Con đã
ngủ như một đứa trẻ.

- Raisa đã cho con biết là bố mẹ đến. Cảm ơn

bố mẹ mang hoa quả - cam và chanh.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.