năm, khi chiêm ngưỡng cảnh này, gã đã cho mình là
người may mắn nhất trên đời còn sống. Gã là một anh
hùng - gã có tấm hình trên báo chứng minh điều đó.
Gã có một công việc đầy quyền lực, một cô vợ đẹp.
Niềm tin của gã ở nhà nước là tuyệt đối. Gã có nhớ
cảm giác đó không - tự tin tuyệt đối, không lay
chuyển ? Có, gã nhớ.
Gã đi thang máy xuống tầng mười bốn, quay về
căn hộ của mình. Raisa đã đi làm. Bát ăn sáng của cô
chưa rửa, để trong bếp.
Gã cởi áo khoác, tháo ủng, hơ tay cho ấm, sẵn
sàng lục tìm.
Leo đã tổ chức và giám sát lục soát nhiều ngôi
nhà, căn hộ và văn phòng. Các mật vụ kể cho nhau
nghe về sự tỉ mỉ khác thường họ muốn trưng ra để
chứng minh cho sự tận tụy của họ. Cho dù đây là nhà
gã và đây là đồ vật của gã, Leo cũng dự định thực
hiện cuộc lục soát này không có khác biệt. Gã xé ga
trải giường, bao gối và chăn, lật nệm lên và dò tìm
cẩn thận, từng xăng ti mét vuông, như người mù đọc
chữ nổi. Giấy tờ tài liệu có thể được khâu vào trong
tấm nệm, trở nên vô hình trước mắt nhìn. Cách duy
nhất để xác định đồ vật cất giấu này là dùng tay mò.
Không tìm được gì, gã chuyển sang giá sách. Gã lục
tìm mọi quyển sách, kiểm tra xem có gì giấu bên
trong không. Gã tìm thấy một trăm rúp, bằng tiền
lương một tuần. Gã nhìn món tiền này, tự hỏi thế
nghĩa là gì, cho đến khi nhớ ra cuốn sách là của mình
và số tiền là của mình, một món tiền giấu riêng. Một
mật vụ khác có lẽ sẽ tuyên bố nó là bằng chứng người
sở hữu là một kẻ đầu cơ. Leo bỏ chỗ tiền lại. Gã mở
các ngăn kéo, nhìn xuống quần áo của Raisa được
gấp gọn gàng. Gã nhặt lên từng chiếc, lần sờ và giũ