ĐỨNG VỮNG ĐẾN CÙNG - Trang 341

-Anh ăn đi, tôi đủ rồi. Để tôi đi lấy nước uống.
Rồi cô bỏ chạy đi. Chả còn biết làm gì hơn, Cun-ga đành cố ăn hết đĩa

xúp của trung tá và khi Ga-li-a trở lại với chiếc ấm trà trong tay thì chàng
lính xe tăng đã thanh toán xong.

Chẳng còn cốc nữa,-cô gái nói giọng như xin lỗi và đặt lên bàn hai chiếc

vỏ đồ hộp loại nửa lít.

-Ngoài mặt trận chúng tôi còn uống bằng mũ sắt nữa cơ đấy,-Cun-ga

nói,-Tôi có đường và bánh bích-cốt. Nhưng lại để trong ba-lô trên phòng
trung tá. Để tôi chạy ào lên lấy nhé.

-Thôi lần khác, giờ nghỉ trưa sắp hết rồi,-Ga-li-a nói và rót nước trà nóng

vào hai chiếc vỏ hộp.-Nào mời anh.

-Chúng ta cùng uống trà với bích-cốt vậy,-Cun-ga nói và bẻ miếng bánh

bích-cốt ra làm hai, đưa cho Ga-li-a một mẩu,-Mời cô!

Cô cầm miếng bích-cốt mỉm cười, gật đầu tỏ ý cảm ơn. Cun-ga thấy

thoải mái, tự nhiên và vui sướng.