ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 233

– Nổ lốp! - bà ta cười, nhảy ra khỏi xe - Nào, thưa ngài, giúp đỡ, giúp

đỡ...

Y giúp bá tước phu nhân tháo bánh xe dự phòng và đặt xích tay vào dưới

trục xe. Khi đã xong xuôi để lên đường, bà chợt kêu lên:

– Quỷ quái! Cái lông mày chui vào mắt tôi!

Y bật cười.

– Có nhẽ lông mi?

Bà ta liền quát y:

– Im đi, lông gì chẳng được! Yêu cầu dòm và chữa cho tôi, tay tôi đang

bẩn.

Y nhìn. Quả thực có một sợi lông mi rất dài chọc vào làm mi mắt khó

chịu.

Y vừa đưa tay định dùng ngón tay gạt cái chướng ngại vật kia thì bị phát

nhẹ một cái.

– Xem cái tay kìa, ông cũng bẩn...

– Thế thì biết bằng gì? - y ngạc nhiên hỏi lại.

– Ôi, một người thôn min đến thế mà lại dốt đến thế! Bằng môi!

Y bật cười.

– À phải, tốt hơn thật.

Y lướt môi vài lần dọc bờ mi đang run rẩy.

– Được chưa?

Bà ta gật đầu.

– Tròng mắt này được rồi, bây giờ tới mắt kia.

– Sao thế? Mắt thứ hai cũng không ổn à?

– Chưa sao, - bà ta cười, - nhưng lát nữa có thể bị.