ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 285

Bộ mặt dài ngoẵng của Ksêpixki nở ra trong một nụ cười đầy khinh khi.

– Theo tôi, thưa ngài chủ tịch, không có một tay tinh ranh nào không bị

một kẻ tinh ranh hơn chơi cho một vố.

Đyzma cười thành thật. Chính y tự cho mình là người khôn hơn ấy.

Thậm chí y thấy cả Ksêpixki cũng hiểu điều ấy, thể hiện qua nụ cười thân
mật hiện lên trên mặt hắn.

– Nào, ông tính toán gì thế? - Đyzma hỏi.

– Tôi đang tính rằng, - Ksêpixki đáp, cụp mắt nhìn xuống, - thời đại

chúng ta sẽ thuộc về những người biết nắm bắt cơ hội.

– Cơ hội gì mới được chứ?

Ksêpixki ngẩng đầu, vuốt tay dọc cục hầu nhọn hoắt nhô ra và nói toạc

ra, vẻ đầy khinh thị:

– Kôbôrôvô là một đồng tiền đẹp.

– Đúng quá đi rồi!...

– Không phải ai cũng có cơ hội.

Đyzma lắc lắc đầu.

– À đấy, lão Kunixki vớ được cơ hội.

– Mà cũng có thể cơ hội sẽ đến với… ngài nữa.

Nikôđem nhìn hắn không mấy tin tưởng:

– Tôi á?...

– Thế giới thuộc về những ai biết quẳng thói thường qua cửa sổ.

– Nghĩa là không nên chấp nhặt chứ gì?...

Ksêpixki không đáp mà chỉ chăm chú quan sát ánh mắt Đyzma.

– Ngài chủ tịch, - lát sau hắn nói, dằn từng lời một, - ngài cũng biết rằng

tôi đối với ngài còn nhiều hơn là tốt bụng?