ĐƯỜNG MÒN - Trang 230

- Tiền chứ có phải đồ bỏ đâu. Thế bọn chúng không lùng bắt

cậu để lấy lại à?

Lee không thích nói đến lão Josef:

- Theo tôi hiểu thì chúng không thể lần ra tôi.

- Chẳng lẽ chúng không tìm đến chị ruột hoặc bố mẹ cậu ư? Từ

họ chúng sẽ tìm được cậu.

Lee lắc đầu:

- Chúng không biết gia cảnh thực của tôi và cho rằng cả nhà tôi

chết hết rồi.

- Sao lại thế được?

- Chẳng sao cả.

Wild chậm rãi gật đầu:

- Tôi hiểu. Cậu đã dự kiến chính xác sẽ đi ngày nào chưa?

- Khoảng vài ngày nữa. Chỉ cần đi lại được, tôi sẽ khăn gói lên

đường.

- Tôi chỉ ngại trong người cậu vẫn còn nhiều mảnh đạn nhỏ.

Lee nhăn mặt:

- Thật không?

- Cậu nên đi khám lại càng sớm càng tốt. Nhớ để ý cả xương sườn

nhé. Phải cẩn thận lắm đấy, Lee ạ. Người ta hay bảo “chưa qua khỏi
cửa tử” mà. Nhớ thay băng thường xuyên và giữ vết thương sạch.

- Được. Tôi sẽ nhớ. Cảm ơn.