ĐƯƠNG PHÁP Y XUYÊN VIỆT THÀNH NGỖ TÁC - Trang 206

Thiên sứ A Tài: Có lẽ, có lẽ…..

Ác ma A Tài: Không cần có lẽ , thừa nhận đi, hai người các ngươi có

JQ….

A Tài: Không có, cái gì cũng không có! Chắn chắn vì mình là cong,

mới cảm giác chuyện đó bất thường, loạn thất bát tao .

Ác ma A Tài: Cho nên?

A Tài: Cho nên cái gì đều không có, chỉ là ta suy nghĩ nhiều.

Trái lương tâm thuyết phục chính mình, A Tài cầm lấy chén trà trên

bàn, một ngụm uống sạch.

Trà lạnh xuống bụng, một đường mát đến dạ dày, A Tài cũng cảm giác

lý trí chậm rãi khôi phục lại.

Hô…. A Tài thở dài một hơi, cúi đầu nhìn chén trà, di?…..

“A

~~”

Tiếng thét vang lên khiến Triển Cảnh Nham giật mình, không phải là

đã xảy ra chuyện gì chứ?

Y vận khởi khinh công mấy chạy tới phòng bếp, y còn nghĩ có thích

khách, nhưng chỉ thấy A Tài dùng tay bỏ vào miệng, làm cho mình nôn
mửa.

“Ngươi, đang làm gì?” Triển Cảnh Nham nhìn một lúc cũng không

hiểu, lên tiếng hỏi thăm.