chiều lúc tan lóp thấy Phó Minh Thời đợi Chân Bảo dưới sân trường, Phùng
Nguyệt nhìn không chớp mắt đi.
Một tuần trôi qua, Cố Tiểu Ngư đã học xong khóa thể dục trở về, hứng
thú bừng bừng chạy vào phòng ngủ, "Các cậu đoán, vừa rồi ở dưới lầu tớ
nhìn thấy cái gì?"
Chân Bảo và ba người còn lại đều nhìn cô.
Cố Tiểu Ngư thần bí nói: "Phùng Nguyệt có bạn trai, Lý Kiện học lớp
bốn, hai người tay trong tay đi ra."
Đều là sinh viên của khoa thú y, trong đầu Chân Bảo liền hiện ra hình
dáng của một nam sinh viên. Viện thú y nam sinh đẹp trai không nhiều, Lý
Kiện lớp bốn không đẹp lắm, nhưng người cao hơn một mét tám, đi đến chỗ
nào đều dễ thấy, trong khoa cũng khống có nhiều người, Chân Bảo nghe
người ta nói nhiều hơn, nên nhớ kỹ có một người như vậy.
"Nghe nói Lý Kiện rất lăng nhăng, năm ngoái còn cùng một lúc quen hai
người, không biết Phùng Nguyệt tại sao lại đi quen hắn." Cổ Tiểu Ngư tò
mò nói.
Tiền Nhạc Nhạc thở dài: "Rõ ràng là một người lăng nhăng, tại sao
Phùng Nguyệt lại không biết."
Phạm Huyên nghiêm túc nói: "Loại chuyện này không nói chính xác, có
lẽ hai người bọn họ thật sự yêu nhau."
Cổ Tiểu Ngư chuyển hướng sang Chân Bảo.
Chân Bảo không có gì có thể nói. Lý Kiện không ưu tú bằng Mạnh Kế
Ninh, nhưng ngoại trừ việc lăng nhăng cũng không có xác định rõ ràng kia,
điều kiện cũng coi như là không tệ, nếu như Lý Kiện thật sự yêu thích
Phùng Nguyệt, Phùng Nguyệt lựa chọn cậu ta cũng rất bình thường. Nhưng