EM THUỘC VỀ ANH - Trang 46

Tôi bước mấy bước ngập ngừng rồi nói, “Con xin lỗi vì đường đột xuất

hiện ở nhà cô thế này. Khi khác con quay lại cũng được...”.

“Đừng. Ở lại đi. Xin con hãy ở lại,” bà nói.

Tôi gật đầu, tự nhủ rằng bà thật lòng nói thế. Rằng ít nhất bà cũng phải

vui mừng đôi chút khi gặp lại tôi.