EUN-KYO BOI VI DAU NEN MOI LA Y - Trang 10

Làm thế nào để chấp nhận lời tự bạch về vụ giết Seo Ji-woo

đây?

Đúng như những lời của ông ấy nói, người chết trước ông sáu

tháng Seo Ji-woo chính là cậu thanh niên đã ở bên ông mấy năm
cuối đời, và cũng là một tác giả nổi tiếng. Mọi người đều biết cậu
ta từng ly hôn, nhưng mấy năm bên cạnh nhà thơ, một mình cậu ta
đã tận tâm tận lực chăm sóc ông. Nhiều người còn lên tiếng khen
ngợi rằng, đến con cái cũng không làm được như thế.

“Sắc mặt chú xấu quá. Ông nội đã viết cái gì kỳ quái trong

cuốn hồi ký đó à?” Đến tận giờ Eunkyo vẫn gọi nhà thơ là ông nội.

“À không... chỉ là nhìn những dòng bút ký của nhà thơ, đột nhiên

chú thấy đau lòng, vả lại người cũng hơi mệt mỏi một chút...” Tôi trả
lời vội vàng, rồi đứng dậy.

Vừa tham gia lễ tụng niệm một năm ngày giỗ của nhà thơ ở một

ngôi chùa gần đây về, nói mệt cũng đúng. Huống hồ tối nay giới
văn học còn chuẩn bị nghi thức truy điệu tưởng niệm nhà thơ, tôi dù
là một nhà thơ thế hệ sau hay là người giám hộ về mặt pháp luật
cũng vẫn phải tham gia nghi thức ấy. Xét về độ tuổi, nhà thơ hơn
tôi mười tuổi, từ lúc gặp nhau lần đầu tiên trong tù, tình thâm giao
đến giờ cũng đã non nửa thế kỷ.

“Nét chữ của ông nội cũng thật kỳ lạ, cứ mỗi lần đọc cái gì của

ông là đầu cháu lại ong ong.” Eun-kyo liếc nhìn đồng hồ, cầm
túi xách lên nói. “Chú Kyu, chú cứ đọc đi nhé, đọc xong rồi nếu có
điều gì cháu cần phải biết thì nói cho cháu sau nhé.”

“Cháu đi sao?”

“Cháu có hẹn với bạn rồi ạ.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.