FREUD THÂN YÊU - Trang 768

“Đề nghị mọi người nhìn tấm ảnh chụp căn phòng xảy ra vụ án.” Chân

Ý cao giọng, nói dõng dạc, “Ngay cửa phòng là bể nước rộng bốn mét!
Đương sự tôi muốn vào phòng phải lội qua bể nước. Mà trên băng chuyền
đều là vết máu, chứng cứ hiện trường cho thấy không hề có dấu vết giẫm
đạp hay phá hoại.” Cô chỉ vào ghế nhân chứng, thể hiện toàn bộ khí thế,
lạnh giọng quát lớn: “Hoài Như, nếu cô thấy đương sự tôi mọc cánh bay
được, hãy ra làm chứng!”

Giờ khắc này không ai lên tiếng. Phòng xử án im lìm, ánh mắt hướng về

khu vực chính giữa, dõi theo cô luật sư đang thẳng người, giơ tay, tràn đầy
khí phách và phong thái mạnh bạo ấy. Có lẽ, có một thứ im lặng mang tên
bị thuyết phục.

Cô luật sư biện hộ này thật sự đã làm tới bước không một sơ hở. Để tìm

chứng cứ, cô đã vắt hết óc moi móc được những chuyện người ta không
nghĩ tới. Những chi tiết như băng chuyền di chuyển vào thời điểm mặc
định, nước muối sinh lý và formalin, camera giám sát ở cửa căn phòng dưới
lòng đất cho đến băng ghi hình từ máy quay của Dịch Dương…, đều được
dùng để gột sạch tội lỗi cho thân chủ mình, cô đã dốc hết sức lực.

Và luồng sức mạnh giúp cô nhẫn nhịn, trầm lặng, kiên trì ngày đêm đó

đã tích tụ và bộc phát vào giờ phút này, công kích vào tâm khảm mỗi người.
Ai ai cũng cảm nhận được. Không lời nào có thể miêu tả nổi sự chấn động
này. Vì thế, người người im lặng, ngả mũ kính chào.