lĩnh được hay không. Anh có tiền mặt không? Tôi chỉ muốn tiền mặt thôi.”
Trên người anh không mang nhiều tiền mặt đến vậy, bây giờ căn bản đi
đến đâu cũng đều có thể quẹt thẻ thanh toán, trong ví tiền của anh chỉ cần
có thẻ là xong. Ai ngờ lại gặp phải một cô gái kiên quyết muốn giao dịch
bằng tiền mặt, bộ dạng cẩn thận dè chừng của cô khiến anh dở khóc dở
cười: “Vậy hay là cô cùng tôi đến máy ATM gần đây rút tiền được không?”
Cô toan cử động, nhưng vừa đứng lên liền lắc đầu ngồi xuống: “Tôi cứ
ngồi đây chờ anh đi.”
Có lẽ vì còn quá nhỏ không đủ kinh nghiệm, hơn nữa còn là lần đầu tiên
kiếm khách, cô bé có phần cẩn thận quá mức. Trước khi tiền đến tay, dường
như cô không dám theo anh đi đâu hết, cho dù trên danh nghĩa đi lấy tiền.
Anh đành hết cách: “Được, cô ở đây chờ tôi vậy, giờ tôi đi rút tiền, sẽ
quay lại nhanh thôi. Trước khi tôi quay lại, cô phải giữ chữ tín, không được
bàn chuyện làm ăn với kẻ khác đấy.”
Một từ “bàn chuyện làm ăn” khiến màu đỏ ửng trên gò má của cô gái lại
đậm thêm một tầng, cô cúi đầu với vẻ cực kỳ xấu hổ: “Tôi… tôi sẽ chờ
anh.”
Chương Minh Viễn không đến máy ATM rút tiền, bởi anh vừa ra khỏi
quán bar thì gặp được Âu Vũ Trì. Vừa lúc cậu ta bị bạn gọi đến khách sạn
Hilton đánh bài, trên người mang theo không ít tiền mặt. Anh liền tìm cậu
ta mượn một vạn trước, anh gấp gáp đến độ có phần kỳ lạ: “Làm gì sốt ruột
cần xài tiền thế hử, có chuyện gì à?”
Lúc này anh không rảnh để giải thích: “Cậu đi đánh bài trước đi, nói với
cậu sau.”
Sau khi cầm tiền quay lại quán bar ở sảnh lớn anh liền đưa thẳng cho cô
gái mặc váy trắng. Một cọc tiền mặt màu đỏ mới cứng vừa được rút từ ngân