phong trần rõ rệt. Cô ta không đến gần mà đứng cách đó không xa nói
chuyện với cô gái áo trắng, hai người vừa nói chuyện, tầm mắt vừa không
ngừng ngóng về phía anh.
Nói chuyện chừng mười phút, cô gái mặc váy trắng thu lại ánh mắt trở về
bên cạnh anh với vẻ phục tùng, nhỏ nhẹ nói: “Tiên sinh, chúng ta có thể
thuê phòng ở đây không? Tôi không muốn đi nơi khác.”
Anh không có gì phản đối ý kiến này, đến quầy tiếp tân đặt một phòng rồi
dẫn cô gái lên lầu. Khi bước vào phòng, cô hơi co rúm người lại, đôi mắt
tràn ngập nỗi thấp thỏm lo âu, hai tay vặn chặt lấy nhau, móng tay hơi hơi
trắng đi. Sau khi vào phòng, vẻ thấp thỏm bất an trong mắt cô càng tăng
chứ không giảm, nhất là khi nhìn qua cửa phòng xép bên trong trông thấy
chiếc giường ngủ kia, cô sợ hãi lui lại một bước, hàm răng trắng như tuyết
cắn lên môi dưới tạo thành một hàng dấu răng thật sâu.
Nhìn bộ dạng này của cô, anh không muốn dọa cô thêm nữa, bèn kiếm
chuyện nói hòng phân tán sự chú ý của cô: “Cô đói bụng không? Tôi gọi gì
đó đến ăn. Cô muốn ăn gì?”
Cô không nói không rằng, lắc đầu rồi lại gật đầu, rõ ràng là đã hoảng sợ
đến mức rối loạn. Anh bèn tự mình đánh điện gọi đồ ăn, bảo nhà hàng cơm
Tây đem đến hai phần cơm kiểu Tây cùng một chai rượu vang.
Có thể nhận ra cô là lần đầu tiên ăn cơm Tây, dùng dao nĩa không quen,
vụng về cắt thịt bò, ăn từng miếng từng miếng nhỏ, rượu căn bản không hề
nhấp môi: “Tôi… không biết uống rượu.”
Anh cũng không miễn cưỡng, tự mình rót một ly thong thả uống: “Sương
Sương, tại sao cô muốn làm việc này?”
Giọng điệu hỏi chuyện của anh đã cố hết sức tỏ ra bình thản tự nhiên,
nhưng cô nghe thấy vẫn cả kinh, dao nĩa trong tay trượt một cái, nguyên
miếng thịt bò tươi ngon bay ra khỏi đĩa, ngay cả nước sốt cũng bắn lên