GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 116

có thể thay cô đòi năm ngàn tệ một đêm, dùng cái giá năm ngàn tệ mà tham
chiếu, đối với kẻ có tiền sở hữu loại đồng hồ đeo tay mấy trăm ngàn tệ một
chiếc này mà nói, một vạn tệ chắc là trả được thôi đúng không? Vì thế cô
bèn thử đưa ra cái giá kia.

Khi ra giá, tâm trạng Bạch Lộ thực ra rất thấp thỏm, không biết liệu đối

phương có giễu cợt mình hay không. Thế nhưng anh ta lại đồng ý dứt dạc,
còn lập tức viết séc. Nhìn tấm séc lĩnh tiền mặt anh ta đưa qua cô liền lắc
đầu không chút nghĩ ngợi, bởi miếng giấy mỏng tang như kia xem ra rất
không đáng tin cậy. Cô kiên quyết không chịu nhận séc, nhất định đòi tiền
mặt. Một tập tiền mặt dày dặn cầm trong tay, đối với cô mà nói mới có cảm
giác chân thực đáng tin cậy hơn.

Bạch Lộ biết yêu cầu của mình lại làm khó dễ đối phương lần nữa, nhưng

người khách nam trẻ tuổi cũng không nói nhiều lời, lập tức đi rút tiền mặt,
còn đồng ý để cô đưa tiền cho Thiệu Dung đem về trước. Hành động hào
phóng như thế, nếu Juliet có ở đây, nhất định sẽ kêu lên thán phục vì gặp
được một vị khách hào phóng vung tay rộng rãi.

“Vụ làm ăn” này cứ vậy mà thỏa thuận thành công một cách thuận lợi,

một vạn tệ tiền mặt đã nhận, tiếp đến nên bước vào khâu giao dịch trọng
yếu.

Nhưng Bạch Lộ lại không tự chủ được mà sợ hãi.

Đối với Bạch Lộ mà nói, “bàn chuyện làm ăn” với người khách nam trẻ

tuổi vốn dĩ chỉ là hành vi mang ý định thử nghiệm, kết quả lại thuận lợi
không ngờ, thuận lợi đến nỗi nhanh chóng phải cùng anh ta đi thuê phòng.
Tuy rằng sớm đã quyết định xong xuôi sẽ dựa vào việc bán thân để đổi lấy
quyền lợi được tiếp tục đi học, nhưng khi việc thực sự tới trước mắt, cô vẫn
theo bản năng mà căng thẳng sợ sệt.