GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 119

con trong rừng gặp phải sự uy hiếp của thú dữ, bất chấp tất cả một hơi chạy
trối chết.

Trong lúc chạy, đầu óc dường như trống rỗng một mảnh, chỉ có hai chữ

không ngừng xoay vần lặp đi lặp lại: “Chạy mau, chạy mau, chạy mau…”

Cô cứ thế chạy mất. Có lẽ ông trời ngầm giúp đỡ cô, khi cô chạy ra khỏi

phòng thì thang máy đúng lúc mở cửa ở tầng này. Cô lập tức phóng vào
thang máy, tốc độ nhanh đến nỗi khiến mọi người đứng trong thang máy
đều lấy làm ngạc nhiên. Cô cũng chẳng buồn quan tâm biểu hiện kinh ngạc
của người khác, trước hết liền vội vã ấn nút đóng cửa, sợ chỉ chậm một
bước thôi sẽ bị người đàn ông kia đuổi theo bắt lại. Thang máy thuận lợi đi
xuống lầu một, vừa ra khỏi thang máy cô liền tiếp tục chạy hối hả, sau khi
chạy khỏi cửa quán bar, liếc mắt một cái liền trông thấy Thiệu Dung đang
đứng chờ bên ngoài.

Sở dĩ Bạch Lộ kiên quyết muốn ở lại khách sạn này thuê phòng là vì

Thiệu Dung nói nhất định sẽ ở lại bên ngoài chờ cô. Nghĩ có chị ấy đang
đợi bên ngoài, trái tim cô cũng yên ổn đi ít nhiều. Mà giờ phút này cô nhân
cơ hội lén chạy trốn, vừa trông thấy Thiệu Dung càng giống như thấy cứu
tinh mà bổ nhào tới.

Hiển nhiên Thiệu Dung không ngờ cô sẽ ra nhanh như vậy, vẻ mặt đầy

kinh ngạc: “Sao em đã ra rồi?”

Cô chạy đến mức thở hồng hộc, hơn nữa tâm trạng lại căng thẳng, chỉ nói

đứt quãng: “Em.. em thừa dịp… anh ta vào nhà vệ sinh… liền… liền bỏ
chạy.”

Tuy Bạch Lộ nói năng lộn xộn, nhưng từ lời nói, vẻ mặt cũng như dáng

điệu chạy băng băng hoảng loạn sợ hãi của cô, Thiệu Dung đại khái cũng
đoán được vài phần. Lập tức không màng hỏi han tỉ mỉ, đưa tay đón một