Menu thức uống thiết kế tuyệt đẹp được đưa vào tay Bạch Lộ, cô lật lung
tung vài trang, mỗi một ly đồ uống trong mắt cô đều có giá trên trời. Đang
định gọi bừa một ly đồ uống rẻ nhất thì đột nghiên nghe thấy có người lên
tiếng trả lời thay cô: “Mang cho cô ấy một ly cam vắt, tôi mời.”
Là giọng của Chương Minh Viễn, giọng nói lạnh lẽo không mặn không
nhạt, Bạch Lộ nghe mà trong lòng dậy sóng. Vô thức theo tiếng nói nhìn
sang, phát hiện anh ta đang rời chỗ ngồi đi về phía cô, khóe miệng mang
theo ba phần điệu cười như có như không.
Bạch Lộ sợ nhất là vẻ cười như có như không này của Chương Minh
Viễn, cô cảm thấy bộ dạng lạnh lùng nổi giận của anh ta ban nãy còn dễ coi
hơn kiểu cười ẩn ẩn hiện hiện này. Chí ít ban nãy cô còn biết rõ anh ta
không vui không thích không cao hứng, nhưng lúc này, cô thực sự không
đoán nổi đằng sau vẻ mặt kia anh ta đang nghĩ gì, lại toan tính làm gì?
Anh ta tự ý ngồi xuống bên cạnh cô, năm ngón tay thon dài lần lượt gõ
nhẹ lên mặt bàn một cách lơ đãng: “Tôi mời cô uống, hẳn là cô nên nói gì
với tôi chứ?”
Cô sửng sốt: “Tôi… cảm ơn.”
“Chỉ hai chữ này thôi, không có gì khác à? Năm năm trước, cũng ở chỗ
này, sau khi tôi mời cô một ly cam vắt, chẳng phải cô còn hỏi tôi liệu có cần
người ở bên không đó sao?”
Chương Minh Viễn vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên rền vang một tiếng
sấm, lúc truyền vào trong quán bar, mặc dù không quá vang vọng nhưng
Bạch Lộ vẫn chấn động toàn thân,
tiếng sấm kia dường như là đánh bên trong cơ thể cô. Khoảnh khắc này,
cô lờ mờ đoán ra vì sao anh ta lại đột nhiên mang theo vẻ cười ẩn ẩn hiện
hiện đi qua nói chuyện với mình.