hẹn cụ thể. Nói cách khác, chẳng qua anh ta đang đùa bỡn cô tựa như mèo
vờn chuột.
Trong một thoáng, Bạch Lộ thực sự muốn vung tay hung hăng tát anh ta
một cái nữa, đánh tan điệu cười như có như không đáng ghét nơi khóe môi
anh ta. Cái gã khốn nạn này, anh ta dựa vào đâu mà khinh rẻ cô? Nếu không
phải vì anh ta, cuộc sống của cô và Dương Quang sẽ vẫn trời yên biển lặng.
Thế nhưng hiện tại, thế giới của cô giống như trải qua một trận đá trôi long
trời lở đất, tất cả mọi thứ đều không thể phục hồi lại diện mạo ban đầu.
Người phục vụ mang lên một ly cam vắt, Bạch Lộ không uống ngụm nào,
vẻ mặt lạnh lẽo, cô cầm ly nước cam ra sức nhắm ngay Chương Minh Viễn
mà hắt: “Chương Minh Viễn, anh chết đi.”
5.
Bạch Lộ giận điên người lao ra khỏi khách sạn, Chương Minh Viễn quay
lại chỗ cũ ngồi xuống, Âu Vũ Trì vừa cười vừa vỗ tay: “Minh Viễn, thân
thủ nhanh nhạy quá nha. Tránh lẹ thật, cả một ly nước cam bự hắt tới, thế
mà một giọt cũng không dính vào người cậu.”
Chương Minh Viễn nâng chiếc ly chứa rượu brandy lên uống cạn một
hơi, hờ hững nói: “Dầu gì cũng nếm qua một lần rồi, phải học khôn ra chứ!
Nhìn sắc mặt cô ta tớ liền biết cô ta muốn làm gì, có thằng ngu mới không
né đi. Cô nàng này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, mới giây đầu còn điềm
đạm đáng yêu, giây sau đã biến thành sư tử Hà Đông gào rống.”
Âu Vũ Trì cũng gật đầu công nhận: “Tớ còn nhớ năm năm trước cô ta
vận một cây trắng ngồi ở chỗ này, thật sự là một cô bé sạch sẽ động lòng
người khiến tớ thấy mà thương. Thực không ngờ lại là một con sói đột lốt
cừu, lừa Chương công tử cậu xoay mòng mòng, rơi vào cảnh cả người lẫn
của đều mất trắng.”