GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 155

Chuyện cũ còn tươi màu lóe lên ánh sáng nhè nhẹ trên nền gấm lụa tháng

năm, anh nhìn cô suy nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ ra – Bạch Lộ, chính là
Sương Sương năm năm trước.

Khi anh buột miệng nói đã từng gặp cô ở khách sạn Hilton năm năm

trước, cô sợ đến mức sắc mặt phút chốc trắng bệch, nhưng rất nhanh liền
cứng cỏi trấn định lại, tuyên bố rằng anh đã nhận sai người. Cô không thừa
nhận anh cũng chẳng kiên trì: “Vậy à? Xem ra tôi nhận nhầm người rồi, xin
lỗi.”

Anh có thể đoán được nguyên nhân cô không dám thừa nhận, ngoài lý do

sợ bị truy cứu ra, việc cô từng ở khách sạn tìm khách, dùng sắc mưu lợi
cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì cho cam, là chuyện tuyệt đối không thể
nói trắng ra. Hơn nữa, có hôm ở sân bay anh bắt gặp cô thân mật ôm lấy
một chàng trai trẻ tuổi anh tuấn thì càng hiểu rõ nỗi lo ngại của cô. Cô đã có
bạn trai, nếu để cho bạn trai biết chuyện trước đây cô từng làm, mối tình
này chỉ e là không có cách nào duy trì.

Anh hiểu quân tử thì phải biết giúp người khác thành công, không có ý

định nói toạc ra những chuyện trước đây của cô, càng không nghĩ đến
chuyện phá hoại tình cảm giữa cô và bạn trai. Chỉ là ngẫu nhiên khi nào
hứng chí lên thì đến công ty trêu chọc cô, nhìn dáng vẻ sợ hãi nhưng lại
cứng cỏi cố trấn tĩnh của cô khiến anh cảm thấy chơi rất vui.

Thoạt đầu cô sợ anh như rắn rết, trốn anh như lang sói, về sau có thể là

do dần dần cảm thấy anh không định lật lại nợ cũ nên mới thả lỏng đôi chút.
Sau vài lần tiếp xúc, anh phát hiện tình cảm giữa cô và bạn trai rất tốt, chí ít
là cô rất yêu bạn trai mình. Bất kể đang làm gì, chỉ cần nhận được điện
thoại hay tin nhắn của bạn trai, ý cười trong mắt đều không giấu được.
Thành thực mà nói, biểu hiện đó của cô khiến anh khó chịu ít nhiều, mặc dù
bản thân cũng hiểu mình chẳng có lý do gì để khó chịu cả.