GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 157

không đời nào giúp cô đi cứu bạn trai, bạn trai cô xảy ra chuyện thì liên
quan gì đến anh? Nói thật anh thậm chí còn có chút vui sướng khi thấy kẻ
khác gặp họa.

Không ngờ cô còn xoay sở ra cách, thế mà lại tìm được đến nơi anh chơi

bài. Vài ngày không gặp, cô gầy yếu tiều tụy đi rất nhiều. Cằm dưới thon
nhỏ càng thêm gầy, đôi mắt to hõm sâu vào, rõ rệt đến độ càng đặc biệt
thâm, đặc biệt sâu. Anh đã trót mềm lòng một lần, đến nỗi mất vào tay cô
một khoản lớn. Lần này không những không mềm lòng, cũng chẳng hề
khách khí mà đuổi cô ra ngoài.

Ngược lại cô cũng thật cố chấp, đứng lì ngoài cửa không chịu đi. Anh

cùng Âu Vũ Trì rời phòng đến quá bar mua đồ uống, cô cũng một đường
bám đuôi theo. Khi đến gần quán bar ở đại sảnh, cô mới ngập ngừng do dự
mà lùi bước không vào.

Anh chú ý đến vẻ mặt do dự của cô, đoán được vài phần lý do. Bỗng

nhiên tâm tư chợt động, anh nghĩ mình có thể trút giận thêm. Quả nhiên
không ngoài dự đoán, khi cô phát hiện anh chỉ đang đùa bỡn mình như mèo
vờn chuột, cô giận dữ hệt như tối hôm đó, gần như sắp nổi điên. Tóm lấy ly
nước cam trên bàn hắt về phía anh, nghiến răng nghiến lợi: “Chương Minh
Viễn, anh chết đi.”

Anh sớm đã phòng bị, loại con gái như Bạch Lộ, bình thường trông như

một giọt sương bé nhỏ vô hại, nhưng một khi bị chọc tức, tức khắc sẽ biến
thành một trận mưa đá đổ ập xuống đầu, có thể nện cho người ta đầu rơi
máu chảy.

Anh nhanh chóng xoay người một cái né được ly nước cam kia, tư thế

vẫn rất tao nhã, khóe môi thoáng nở nụ cười sảng khoái: “Làm gì tức giận
vậy chứ? Cô không đồng ý thì thôi, tôi cũng không ép cô. Tôi không có
hứng thú bức con nhà lành làm gái.”