GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 159

Ban nãy cô hiểu rõ anh chỉ đùa giỡn mình, còn hùng hùng hổ hổ hắt nước

cam vào anh, rủa anh đi chết đi, thế mà bây giờ lại quay đầu dâng mình tới
cửa. Xem ra đã thực sự coi anh như chiếc cọc cứu mạng mà túm chặt không
buông, chỉ cần có một tia cơ hội sẽ không chịu từ bỏ.

Anh không buồn dây dưa với cô, cố ý dùng lời nói khích cô: “Bây giờ tôi

muốn tắm, cô thực sự muốn theo tôi à? Vậy được, cởi hết quần áo cùng
nhau vào tắm uyên ương đi.”

Vẻ mặt cô chợt đông cứng, không hề nói một lời. Anh biết cô chỉ nhất

thời lâm vào bế tắc, ôm theo một loại tình cảm bi tráng sẵn sàng hy sinh mà
chạy tới hiến thân. Nếu không phải anh mà là một gã đàn ông khác, rất có
thể sẽ không ngần ngại ăn sạch miếng thịt béo dâng tới miệng. Nhưng mà
anh, đối với miếng thịt tâm không cam tình không nguyện này không hề có
hứng thú.

Cũng không thèm dài dòng thêm với cô, anh đi thẳng vào phòng tắm cởi

đồ tắm rửa. Tắm xong từ phòng tắm bước ra, phát hiện cô vẫn còn đứng
ngây người trong phòng khách.

“Cô vẫn chưa đi à?”

Cô trầm mặc không nói, anh cũng mặc kệ cô đứng ngẩn ngơ, lúc đóng

cửa phòng ngủ mới lãnh đạm buông một câu: “Khi nào đi nhớ khóa cửa
giùm tôi, cảm ơn.”

6.

Nằm trên chiếc giường rộng rãi êm ái, sau khi thoải mái thả lỏng toàn

thân, lại thêm tác dụng chậm của rượu brandy ập đến từng cơn, Chương
Minh Viễn nhanh chóng ngủ say sưa.

Trong cơn say chuếnh choáng mơ màng, anh lờ mờ cảm giác có người

chui vào trong chăn nằm xuống bên cạnh. Vô thức sờ qua, tay chạm đến