một mảng da thịt mềm mịn nhẵn nhụi như sa tanh, đầu mũi còn ngửi thấy
một mùi hương dìu dịu phảng phất, là hương thơm của hoa nhài. Anh mơ
mơ màng màng tiếp tục sờ soạng, ngón tay trượt một đường trên da thịt
mềm nhẵn, lòng bàn tay bỗng nhiên chạm đến một đôi bầu ngực nhỏ nhắn
và rắn chắc, mướt mát như đào mật. Trong nháy mắt, máu huyết chứa hơi
men trong huyết quản tựa như củi khô gặp lửa đốt, bốc cháy không cách
nào ngăn chặn bên dưới làn da. Thân thể bị tình dục kích thích, tức tốc cháy
thành một đám lửa hừng hực…
Chương Minh Viễn cứ ngỡ mình đang nằm mộng, một giấc mộng xuân
cực kỳ sống động đẹp đẽ. Nhưng sau khi anh mơ màng tỉnh dậy, lại phát
hiện sự tình hoàn toàn không có dấu vết gì của mộng xuân, Bạch Lộ đang
ngồi yên lặng xuất thần trên ghế sô-pha kề bên.
Quần áo của cô đã được mặc vào hết sức chỉnh tề, vẻ mặt cũng cực kỳ
bình tĩnh. Thoạt nhìn giống như cả đêm cô đều ngồi ở đó, không hề xảy ra
bất cứ chuyện gì. Thế nhưng, anh biết, anh biết vô cùng rõ, đêm qua cô đã
lên giường anh thừa dịp anh uống say ngủ mơ mơ màng màng. Không ngờ
cô lại dám làm thế, anh hoàn toàn không lường trước được.
Kinh ngạc qua đi, anh bỗng nhiên ngồi thẳng người, thẹn quá hóa giận:
“Ai cho cô vào đây hả? Tôi đã nói không cần cô theo, cô còn mặt dày mày
dạn đòi dâng tới cửa, chưa từng thấy con đàn bà nào đáng khinh như cô. Tôi
nói cô biết nhé Bạch Lộ, cho dù cô hầu tôi ngủ tôi cũng sẽ không cứu bạn
trai cô, cô chờ mang cơm tù cho cậu ta đi.”
Lời nói cay độc không chừa đường sống của anh, Bạch Lộ nghe mà
không hề xao động, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, giọng nói cũng không hề
gợn sóng tựa như nước trong giếng cổ: “Chương Minh Viễn, bây giờ không
phải tôi cầu xin anh, mà là nói anh hay, anh buộc phải giúp tôi cứu bạn trai
ra ngoài.”