Giọng điệu khô khan cứng nhắc của Bạch Lộ giống như đang nói về
chuyện của ai khác, nhưng mỗi một chữ đều thấm đẫm quyết tâm – một loại
quyết tâm không bức đến đường cùng thì không tha. Chương Minh Viễn lại
một lần nữa gần như bị cô chọc cho điên tiết, lửa giận hừng hực thiêu đốt
trong lòng, cháy rực đến độ anh không cách nào duy trì trấn định được nữa.
Tung chăn nhảy xuống giường trong cơn máu nóng phun trào, anh xông tới
hung hăng tát Bạch Lộ một bạt tai: “Bạch Lộ, xem như cô lợi hại.”
Sức anh dùng rất lớn, một cái tát giáng xuống, đánh cho cô cả người lảo
đảo ngã xuống tay vịn ghế ngồi.
Đây là lần đầu tiên Chương Minh Viễn ra tay đánh phụ nữ, trước đây anh
vốn rất khinh thường đàn ông đánh phụ nữ, cảm thấy việc dựa vào ưu thế
thể trạng trời cho đi xúc phạm một cô gái yếu đuối quả thực là sỉ nhục thân
nam nhi sức dài vai rộng. Thế nhưng lúc này anh thực sự vô cùng tức giận,
lửa giận thiêu rụi lý trí của anh, ngay cả chuyện mình không mặc quần áo
anh cũng quên mất, cứ trần truồng như vậy mà nhảy khỏi giường tát cô một
bạt tai. Đánh xong mới giật mình nhận ra mình vẫn đang khỏa thân, vội
vàng xoay người đi tìm quần áo.
Anh nhớ rõ tối qua tắm xong còn mặc quần lót lên giường đi ngủ, chiếc
quần lót kia bây giờ vất đâu rồi? Theo bản năng anh tìm trên giường trước,
lật chăn lên xem, anh bỗng ngây người. Trên giường thế nhưng lại có máu,
màu đỏ thẫm còn mới nguyên, lấm tấm loang lổ dây khắp nơi, tựa như hoa
sen đỏ nở khắp mặt hồ.
Cái này – thực sự vượt ra ngoài dự liệu của anh, anh không ngờ cô lại là
lần đầu tiên, anh còn tưởng cô có bạn trai yêu đương sâu đậm đến thế,
không có khả năng vẫn còn trinh nguyên.
Trong lúc gấp gáp không tìm thấy quần lót, ngược lại quần dài lại nằm
trên tủ đầu giường, Chương Minh Viễn liền qua quýt mặc quần dài vào
trước, rồi mặc áo sơ-mi. Sau khi mặc quần áo xong, anh tìm hộp thuốc lá