GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 163

lấy ra một điếu châm lửa, hít một hơi thật sâu. Trong lòng hỗn loạn tột bực,
giống như một nắm dây rối không tìm thấy đầu, quấn quýt xoắn bện vào
nhau.

Sau khi trúng một cái tát của anh, thân thể gầy yếu của Bạch Lộ ngã trên

tay ghế một hồi lâu không đứng dậy được, tựa như một cành lau mảnh mai
bị bẻ gãy. Chương Minh Viễn biết trong cơn thịnh nộ mình đã ra tay khá
mạnh, tính đi qua xem cô thế nào, nhưng lại có phần lưỡng lự.

Năm năm trước, chính tại khách sạn này, anh từng bị cô lừa gạt một lần,

năm năm sau, anh lại một lần nữa để cô làm việc đó ở trong đây. Cô vì bạn
trai mà dám đặt cái bẫy này để bẫy anh, anh tức giận đến mức có thêm vài
phần hận.

Yên lặng ngồi phịch một hồi lâu, Bạch Lộ cuối cùng cũng chậm chạp

ngồi thẳng dậy ngẩng đầu lên. Một bên mặt đã sưng vù, khóe môi trái còn
vương dấu một tơ máu đỏ thẫm. Vắt trên gương mặt trắng xanh, tựa đóa
hoa mai đỏ như son được vẽ chấm phá truyền thần trên giấy Tuyên Thành
trắng tinh khôi. Cô nhìn anh, trong mắt hàm chứa sắc thê lương như sương
mù, giọng nói cũng trở nên hết sức điêu tàn, như thể tiếng tiêu lạnh buốt
trong đêm trăng.

“Chương Minh Viễn, anh đừng trách tôi, là anh bức tôi phải làm vậy. Tôi

biết loại biện pháp uy hiếp áp chế người khác này rất tệ hại, nhưng tôi
không còn cách nào khác. Tôi bất đắc dĩ mới dùng đến hạ sách này, cũng vì
nó mà trả giá. Anh đều thấy rồi đấy, tuy tôi không còn mười tám tuổi,
nhưng tôi vẫn là gái trinh, không phải là đồng nát các thứ. Nhắc đến thực ra
tôi rất hối hận, hối hận lúc trước yêu đương với Dương Quang không kịp
thời trao thân cho anh ấy. Nếu trao cho anh ấy, bây giờ lấy thân thể ra bẫy
anh cũng không đến mức hy sinh quá lớn. Có điều nghĩ đi nghĩ lại, đây có
thể cũng là cái số. Năm năm trước tôi lần đầu tiên bán mình cho anh, nhưng
vì sợ hãi mà trốn mất. Còn tưởng rằng mình tốt số nên tránh được một kiếp,
nhưng cuối cùng vẫn phải tự mình dâng tới tận nơi cho anh lần nữa.